Vợ dâm mông to của tôi thổi kèn là miễn chê

Rèm cửa sổ đóng kín, che đi khung cảnh mưa bụi bên ngoài, nhưng tiếng mưa vẫn len lỏi qua khe cửa, như nhắc Thư về dòng tin nhắn của Nam hai ngày trước – thứ đã gieo vào lòng cô một mầm mống bất an không thể dứt bỏ.
Thư đứng giữa phòng khách, tay cầm khăn lau nhà, đôi mắt mệt mỏi nhưng cơ thể vẫn gợi cảm theo cách đặc trưng của người phụ nữ sau sinh. Nam đứng dậy, bước tới gần, kéo Thư vào góc bếp, nơi ánh đèn không chiếu tới, “Anh nhớ em, nhớ cái lồn ướt át của em nằm trên ghế khám, em không nhớ anh sao?” Anh ta cúi xuống, hôn môi cô, “Chụt chụt,” lưỡi luồn vào mút lưỡi Thư, nhưng môi Thư mím chặt cố ngăn cái lưỡi cuồng nhiệt đó xâm chiếm miệng nàng, tay hắn bóp vú qua áo, ngón tay miết quanh núm vú cứng lên. Thư ôm anh, lòng thêm rối, “Mình lại để Nam chạm vào, mình tệ thật, Hoàng tốt thế này sao mình lại như vậy chứ,” cô tự trách, khoái cảm với Nam vẫn âm ỉ, “Phải dừng lại, không được để xảy ra lần nào nữa, nếu không chắc chắn anh Hoàng sẽ biết.” Thư quay sang ôm bé Ngọc ngủ, tay run run, “Phải từ chối hắn ta thật dứt khoát, không để Hoàng nảy sinh nghi ngờ thêm,” nhưng nàng biết dục vọng như mưa dầm, có thể sẽ dẫn lối cô vào cám dỗ sâu hơn, mở ra căng thẳng kín đáo nhưng đầy kích thích ở phía trước.